“Sự Cần Thiết Của Cô Đơn”

Cô đơn là cảm giác ở đó con người trải nghiệm một thôi thúc mãnh liệt của sự trống rỗng và yên tĩnh. Cô đơn là nhiều hơn cái cảm giác muốn có bầu bạn hoặc muốn được làm một cái gì đó với một người khác.

Xin giới thiệu “Sự Cần Thiết Của Cô Đơn”, diễn văn của Cao Hành Kiện, nhân dịp ông lãnh giải thưởng “Golden Plate Award”, tại Hội Nghị Thượng Đỉnh về Thành Tựu Quốc Tế lần thứ 41 của American Academy of Achievement, tổ chức tại Dublin vào ngày 8 tháng Sáu 2002.

Cao Hành Kiện (Gāo Xíngjiàn), sinh ngày 4 tháng 1 năm 1940, là một nhà văn, nhà viết kịch, nhà phê bình người Trung Quốc đầu tiên và là công dân Pháp thứ 13 được trao Giải Nobel Văn học trong suốt 100 năm qua. Ông cũng còn được biết đến với tư cách là một dịch giả, đạo diễn sân khấu và họa sỹ.

***

Cao Hành Kiện

SỰ CẦN THIẾT CỦA CÔ ĐƠN

(Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn)

Cảm giác cô đơn là thuộc tính độc đáo của con người. Một cái cây hay một con chim có vẻ như đang cô đơn, nhưng đó là một cảm giác mà kẻ quan sát đã gán cho chúng. Cảm giác này xảy ra khi một con người đang ở một mình, và, bị tác động bởi xúc cảm của chính mình, y liên kết trạng huống của riêng mình với trạng huống của con chim hay cái cây trước mắt mình. Vì cảm giác này gắn liền với một yếu tố thuộc về việc kiến khảo tự ngã, nó không phải là một sự chiêm nghiệm thuần tuý khách quan. Sinh ra như thế, cảm giác cô đơn là một dạng thức thẩm mỹ, qua đó, trong lúc đang quan sát hoàn cảnh ngoại giới của mình, người ta đồng thời kiến khảo cái tự ngã ở bên trong, và ở một chừng mực nào đó thì đây là một sự khẳng định phẩm giá bản thân.

Cảm giác cô đơn này, mọc lên từ lòng tự yêu mình, có thể gây ra thái độ tự thương hại hay dẫn đến sự lừa dối, và thậm chí có thể hoá thành thứ xúc cảm nông nổi thái quá. Nếu không còn mối quan tâm về ngoại giới, cảm giác này có thể biến thành một mớ rối rắm trong tâm hồn và trở nên một nỗi bi thống làm sinh ra lòng khinh mạn và cố chấp.

Để tiếp nhận sự thú vị từ cảm giác cô đơn thay vì để cho nó trở thành một nỗi bi thống, ta phải kiến khảo cả những gì ở bên ngoài và những gì ở bên trong – nói cách khác, dùng một con mắt khác để lặng lẽ quan sát thế giới ngoại tại cũng như thế giới nội tại của chính mình. Con mắt thứ ba này – con mắt có khả năng vượt lên trên những giới hạn của bản thân – chính là cái mà chúng ta vẫn gọi là ý thức, hay thậm chí là tuệ thức.

Tuy nhiên, tuệ thức hay ý thức cũng sinh ra khi ta có khoảng cách – nói cách khác, khi ta lùi lại một bước. Chúng ta cần một khoảng cách nào đó để có thể thấy rõ và phán đoán chính xác về con người và các sự kiện.

Cô đơn không chỉ là một phán đoán mang tính thẩm mỹ, bởi nó cũng có thể biến thành một động lực. Vì nó đặt tiền đề trên sự khẳng định phẩm giá bản thân, nó góp phần thúc đẩy cá nhân vươn tới và vượt qua những khó khăn, hay theo đuổi một mục đích đặc biệt.

Chỉ khi một đứa trẻ đối diện với cô đơn, nó mới bắt đầu trở thành một người lớn; và chỉ khi một con người đối diện với cô đơn, y mới trưởng thành. Cô đơn thì rất cần thiết cho người đến tuổi thành niên. Nó khuyến khích sự độc lập, và tất nhiên, để làm tăng sức mạnh nhân cách trong những hoàn cảnh xã hội thì khả năng chịu đựng cô đơn là điều không thể thiếu.

Thật tệ hại nếu không có cái khoảng cách thiết yếu này giữa cá nhân và những người khác, nếu lúc nào cũng phải chen chúc với mọi người – dù trong một gia đình hay trong một tập thể khác. Hơn nữa, việc cộng sinh đòi hỏi sự cao thượng và cảm thông, và những phẩm tính này tuỳ thuộc vào chúng ta có đủ không gian thích hợp giữa bản thân và người khác hay không.

Mở rộng hơn nữa, cô đơn là một điều kiện tiên quyết cho tự do. Tự do tuỳ thuộc vào khả năng tư duy phản tỉnh, và tư duy phản tỉnh chỉ có thể bắt đầu khi con người ở trong cô đơn.

Thế giới không chỉ gồm có những cặp nhị phân – đúng hay sai, đồng tình hay phản đối, chính trị khéo hay chính trị không khéo. Trước khi chọn lựa, chẳng có hại gì nếu ta lưỡng lự và để dành ra một chỗ nho nhỏ cho tư duy phản tỉnh độc lập.

Khi những ý thức hệ, những trào lưu ý tưởng, những trò thời thượng và những trò điên khùng đang ngự trị khắp nơi, thì chính sự cô đơn khẳng định sự tự do của mỗi người.

Trong cái thế giới ồn ào hối hả hôm nay, sự tuyên truyền qua phương tiện thông đại chúng đang lan rộng khắp mọi nơi, thì nếu đôi khi một cá nhân muốn lắng nghe tiếng nói của trái tim mình, y sẽ cần sự hỗ trợ của cảm giác cô đơn. Cho đến khi nào cô đơn không biến thành một thứ bệnh, nó là điều cần thiết cho mỗi cá nhân để xác lập chính mình và để đạt đến những thành tựu.

Tôi xin cảm ơn tất cả quý vị hiện diện hôm nay tại cuộc hội nghị lừng danh này đã kiên nhẫn lắng nghe tôi nói về những ý nghĩ mà tôi đã thâu thái được từ những kinh nghiệm của bản thân. Tôi tin chắc rằng tất cả quý vị cũng có những ý nghĩ như thế.

———

Dịch từ bản tiếng Anh của Mabel Lee, “The Necessity of Loneliness”, trong Gao Xingjian, The Case for Literature (Sydney: HarperCollinsPublishers, 2006). Nguyên tác của bài diễn văn này được đăng lần đầu tại Đài Loan, với nhan đề “Tất yêu đích cô độc”, trên phụ trang văn học của tờ Liên Hiệp Báo, ngày 11/07/2002.

Nguồn: tienve.org

8/3/2009

10 Comments on ““Sự Cần Thiết Của Cô Đơn””

  1. Viết bởi nguyentrongtao Anh Vũ Duy Mẫn – 08/03/2009, 10:38
    Cô đơn nghiêng thẩm mỹ
    Đẹp quá cũng… cô đơn
    Hay tận cùng khó với
    Cô đơn hóa phi thường…Nhân ngày 8/3 tôi gứi tới chị Hà và gia đình lời chúc nhiều hạnh phúc.

undefined

  • Viết bởi daoxuanmai2002 Gửi: Vũ Duy Mẫn – 08/03/2009, 12:01
    @
    Cám ơn anh đã có bài giới thiệu về nhà văn Cao Hành Kiện. Chúc anh và gia đình ngày này thật vui và hạnh phúc.
  • Viết bởi duyman Gửi anh Nguyễn Trọng Tạo – 09/03/2009, 20:59
    Đã chuyển lời chúc của anh Tạo tới Hà. Cả nhà cám ơn lời chúc mừng của anh. Hôm qua hình như vnweblogs.com tắc nghẽn vì những lời và hoa chúc mùng 8 tháng 3. Sau mấy ngày bão tuyết và lạnh đột ngột, cuối tuần qua New York đã ấm trở lại, gần như có mùa Xuân, đi dạo chơi rất thú vị. Chúc anh Tạo mọi sự tốt lành.
  • Viết bởi duyman Gửi anh Đào Xuân Mai – 09/03/2009, 21:05
    Cám ơn những lời chúc của anh. Ngày Phụ Nữ khởi nguồn từ phong trào đấu tranh của phụ nữ ở Hoa Kỳ đầu thiên niên kỷ trước, sau được phong trào cộng sản quốc tế hóa thành ngày PNQT mùng 8 tháng 3, tới bây giờ thì chỉ còn Trung Quốc, Việt Nam và mấy nước thuộc Liên Xô cũ duy trì ngày lễ này.
    Chúc anh ĐX Mai vui, khỏe và dẻo dai trên dàn khoan sâu.
  • Viết bởi Chau Xuan Nguyen Chào anh Vũ Duy Mẩn, bài viết này hay, – 09/03/2009, 21:24
    có thể 1 phần đúng với Ông này vì tư tưởng của ng Trung Quoc và VN là luon luôn bi dằn xéo giữa 2 ý tưởng. Còn 1 ng Mỹ thuần hay Úc thuần hay 1 ng bi ảnh hưởng của Uc 34 năm thì những suy nghĩ về 1 vấn đề nào là rất rõ rang (clear cut). Hầu như khi sống ở đây, có 1 principle (nguyên tắc) thì ít bao giờ có conflict (đối chọi tư tưởng).
    1 điều nữa là ngay 08.3, Úc gần như kô công nhận, thậm chí kô nói gì mà tôi thấy VN cứ ầm ĩ lên, tôi ko chúc ai vì Úc kô công nhận ngày này (vậy là Mỹ cũng kô công nhận). Vậy là anh trả lời dùm tôi 1 câu mà tôi chưa co dịp hỏi 1 ai cả. Cám ơn anh Mẫn,
    Bạn của anh,
    Chau Xuan Nguyen
    tới bây giờ thì chỉ còn Trung Quốc, Việt Nam và mấy nước thuộc Liên Xô cũ duy trì ngày lễ này.
  • Viết bởi duyman Chào anh Châu – 09/03/2009, 23:33
    CHK sinh ra và lớn lên ở Trung Quốc, đã có nhiều trải nghiệm không mấy bình an ở đó, cho nên có thể tuy đã 20 năm sống ở Pháp, ông vẫn có cách tư duy kiểu riêng của ông, không Pháp?Tôi cũng không rõ sao ngày 8 tháng 3 ở VN lại làm rầm rộ thế. Nếu ngày nào trong năm, ta cũng đều quan tâm tới phái đẹp thì có phải là vui hơn không.
  • Chúc anh Châu luôn vui khỏe.

  • Viết bởi Nguyễn Thị Bích Nga Cần thiết cô đơn… – 16/03/2009, 07:47
    “… Cảm giác cô đơn này, mọc lên từ lòng tự yêu mình, có thể gây ra thái độ tự thương hại hay dẫn đến sự lừa dối, và thậm chí có thể hoá thành thứ xúc cảm nông nổi thái quá. Nếu không còn mối quan tâm về ngoại giới, cảm giác này có thể biến thành một mớ rối rắm trong tâm hồn và trở nên một nỗi bi thống làm sinh ra lòng khinh mạn và cố chấp…”Thưa anh Mẫn, tác giả phân tích hay quá. Dường như ông ấy đã từng đối diện với cô đơn rất nhiều lần, nhưng không chìm đắm trong đó, mà bắc ghế ngồi trước mặt nó và tỉ mỉ quan sát rồi nhận xét về nó…
  • Cô đơn thuộc về bản ngã và nội tâm của từng người, không thể chỉ nhìn bề ngoài mà kết luận được, đúng không anh Mẫn? Như ta nhìn thấy một nụ hoa lẻ loi trong vườn, lòng ta thương xót nó, nghĩ bụng: “Sao nụ hoa đó cô đơn quá!” Nhưng thật ra, nó có cô đơn đâu? Nó đang đung đưa nhè nhẹ theo tiếng chim hót líu lo ca ngợi một ngày mới đấy chứ! Như khi nhìn thấy một phụ nữ đang toe toét cười, chào người này một câu, chào người kia một câu, mọi người nghĩ bụng: “Chị kia vui vẻ, hớn hở thật!” Nhưng không ai biết cô ấy phải dùng mọi nụ cười để che giấu một đôi mắt cô đơn…

    Thưa anh Mẫn, cảm ơn anh Mẫn đã đưa bài viết về cô đơn của Cao Hành Kiện lên đây để mọi người cùng thưởng lãm. Thân chúc anh Mẫn một ngày đầu tuần yên vui.

    PS: Mấy hôm nay anh Mẫn bận đi công tác phải không?

  • Viết bởi vuthanhhoa – 16/03/2009, 08:46
    Kính anh Vũ Duy Mẫn!”Trong cái thế giới ồn ào hối hả hôm nay, sự tuyên truyền qua phương tiện thông đại chúng đang lan rộng khắp mọi nơi, thì nếu đôi khi một cá nhân muốn lắng nghe tiếng nói của trái tim mình, y sẽ cần sự hỗ trợ của cảm giác cô đơn”- Em gái đọc mà xúc động quá, người ta thường sốt sắng để thưởng thức hạnh phúc no đủ mà quên rằng gặm nhấm cảm giác cô đơn cũng chính là một sự thưởng thức kỳ thú.
    Cám ơn bài viết của nhà văn Cao Hành Kiện mà anh đã giới thiệu, những Entry anh chọn lựa bao giờ cũng làm sang trọng thêm cho Vnweblogs. Thân quý.
  • Viết bởi duyman Gửi NTB Nga – 16/03/2009, 21:08
    Dường như ông ấy đã từng đối diện với cô đơn rất nhiều lần, nhưng không chìm đắm trong đó, mà bắc ghế ngồi trước mặt nó và tỉ mỉ quan sát rồi nhận xét về nó…

    Chắc CHK là loại người như vậy. Cô đơn nể sợ ông chứ ông không sợ cô đơn. Cám ơn cảm nhận rất hay của bạn.
  • Viết bởi duyman Gửi VT Hoa – 16/03/2009, 21:15
    người ta thường sốt sắng để thưởng thức hạnh phúc no đủ mà quên rằng gặm nhấm cảm giác cô đơn cũng chính là một sự thưởng thức kỳ thú.

    Chắc chắn Thanh Hoa đã “gặm nhấm cảm giác cô đơn” nhiều nên viết được những bài thơ và những truyện ngắn rất hay và rất sâu sắc. Chúc bạn mọi sự tốt lành.
  • One thought on ““Sự Cần Thiết Của Cô Đơn”

    1. Vài suy nghĩ rời về Cao Hành Kiện ….

      TRÍCH

      “Trung Hoa được một giải (Cao Hành Kiện, Pháp gốc Tầu, năm 2000).

      Nước Trung Hoa đã có một nền văn hoá lâu đời, về văn chương nghệ thuật họ đã có những áng thơ, phú tuyệt diệu, những cuốn tiểu thuyết dài bất hủ từ cách đây trên dưới một ngàn năm, không lẽ tại Trung Quốc, Ðài Loan, Hồng Kông, Tân Gia Ba… lại không có được vài nhân tài đủ khả năng lãnh giải thưởng Nobel văn chương?

      HẾT TRÍCH
      Bấm vào đây xem

      Bàn thêm về giải Nobel Văn Chương

      * Tác Giả Trọng Đạt


      Không phải chỉ riêng tôi và hàng triệu bạn đọc trên thế giới ngưỡng mộ yêu thích văn thơ Rabindranath Tagore mà ngay cả hai bạn đồng nghiệp Giải Nobel Văn chương Nhà thơ Ái Nhĩ Lan William Butler Yeats và Nhà văn Pháp André Gide đều thán phục Rabindranath Tagore hết mình. André Gide đã dành thời gian chuyển dịch sang tiếng Pháp tác phẩm Tâm tình Hiến dâng còn William Butler Yeats nhận xét về Rabindranath Tagore như sau : ” Tôi cảm thấy nhỏ bé trước Rabindranath Tagore như chính Tagore nhỏ bé trước Thượng đế…”…

      Nhà Thơ Trung Hoa lưu vong đày “dấn thân” chính trị BẮC ĐẢO ở Mỹ và Nhà văn Trung Hoa Cao Hành Kiện ở Pháp đều lọt vào chung kết của Ban Giám khảo Giải thưởng Nobel văn chương… và Cao Hành Kiện được giải CHỈ HƠN 1 PHIẾU !!!

      Là người châu Á, cảm thấy hãnh diện khi Yasunari Kawabata , Rabindranath Tagore .. .nhận Giải Nobel Văn chương …nhưng với Cao Hành Kiện quả là điều khó hiểu và nhiều ngờ vực … Theo thiển kiến tôi , Nhà Thơ Trung Hoa lưu vong đày “dấn thân” chính trị BẮC ĐẢO ở Mỹ xứng đáng được Giải thưởng Nobel văn chương năm 2000 về mọi mặt …
      Tôi không xấu miệng như báo Tàu tại Hoa Lục : (trích) “Sau khi ông đoạt giải Nobel năm 2000, báo chí Trung Quốc không rầm rộ về việc này, nhưng tờ báo ra hằng ngày Tin tức buổi chiều Dương Thành (羊城晚報 “Dương Thành vãn báo”), vào năm 2001, trong một cuộc chỉ trích về Linh Sơn đã gọi ông là một “nhà văn dở tệ” và nói rằng việc ông đoạt giải Nobel thật là lố bịch.”(hết trích)

      VÌ SAO ???

      Có dư luận báo chí Pháp cho rằng bà Catherine Tasca Bộ trưởng Văn hóa và Truyền thông của nội các Thủ tướng Lionel Jospin từ ngày 27 tháng Ba năm 2000 đến 07 tháng Năm năm 2002 vận động hậu trường hành lang rất nhiều cho Giải thưởng Nobel văn chương thứ 13 của Pháp … mà hồi ấy nhiều nhà văn sáng giá Pháp không nộp hồ sơ ngay như Nhà Văn Pháp Jean-Marie Gustave Le Clézio có gần 30 Tiểu thuyết

      ĐỐI CHIẾU Jean-Marie Gustave Le Clézio và Cao Hành Kiện


      Bấm vào đây xem
      Jean-Marie Gustave Le Clézio


      Bấm vào đây xem
      Cao Hành Kiện

      1. Jean-Marie Gustave Le Clézio được Giải Renaudot, cho tác phẩm Le Procès-verbal năm 1963 ( he he ha ha !! Cao Hành Kiện tốt nghiệp trường Đại học Ngoại ngữ Bắc Kinh năm 1962 ngành tiếng Pháp !!! he he ha ha !!)

      2. Jean-Marie Gustave Le Clézio được Giải Valery Larbaud năm 1972 khi ấy Cao Hành Kiện đang rơi vào vòng xoáy của bạo động trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa (1966-1976) : Cao Hành Kiện bị gửi vào trại cải tạo giáo dục mất 7 năm.

      3. Jean-Marie Gustave Le Clézio được Giải Văn chương Paul-Morand của Viện Hàn Lâm Pháp năm 1980 khi cho ra đời tuyệt tác Désert khi ấy Cao Hành Kiện ra tù trại lao cải Năm và về làm công tác biên kịch tại Kịch viện Nghệ thuật Nhân dân Bắc Kinh.

      4. Jean-Marie Gustave Le Clézio được Giải Hiệp Hội Quốc Tế Văn chương La Tinh năm 1992 thì Cao Hành Kiện sang Pháp sinh sống năm 1988 như một di dân

      và vào năm 1992 ông đã giành được giải Chevalier de l’Ordre des Arts et des Lettres (Huân chương về Văn học và Nghệ thuật) của Chính phủ Pháp. CHỈ 4 NĂM SAU !!

      5. Jean-Marie Gustave Le Clézio được bầu là Nhà Văn Lớn trong ngôn ngữ Pháp năm 1994

      6. Jean-Marie Gustave Le Clézio được Giải Truyền hình Pháp cho tác phẩm La Quarantaine

      7. Jean-Marie Gustave Le Clézio được Giải Jean-Giono cho toàn bộ tác phẩm văn học năm 1997

      8. Jean-Marie Gustave Le Clézio được Giải Puterbaugh cùng năm 1997

      9. Jean-Marie Gustave Le Clézio được Giải Prince-de-Monaco cho toàn bộ tác phẩm văn học năm 1998 nhân tác phẩm Poisson d’Or Cá Vàng ra mắt bạn đọc thì CON CÁ DZÀNG Cao Hành Kiện nhập quốc tịch Pháp năm 1998


      CAO HÀNH KIỆN được Giải thưởng Nobel văn chương năm 2000 thì Nhà văn Pháp Jean-Marie Gustave Le Clézio vẫn còn lang thang khắp Thế giới trên hành trình Văn học tìm hứng tác cho những vấn đề Thời đại …

      9. Jean-Marie Gustave Le Clézio được Giải Stig Dagerman cho toàn bộ tác phẩm văn học năm 1998 nhân tác phẩm Approche du continent invisible năm 2008

      10. Jean-Marie Gustave Le Clézio được Giải thưởng Nobel văn chương năm 2008

      Tác phẩm tiểu thuyết tiêu biểu nhất đã đưa Cao Hành Kiện lên hàng “Nobel văn giả” (đúng là GIẢ !!) là cuốn Linh Sơn (Soul Mountain – La Montagne de l’Âme), một tác phẩm dài trên 500 trang.

      Cao Hành Kiện viết bằng tiếng Tàu chỉ 2 tác phẩm chính là Linh Sơn và Thánh kinh của một con người
      Cao Hành Kiện viết Linh Sơn bằng tiếng Tàu được dịch sang tiếng Pháp bởi cặp vợ chồng Pháp Noêl và Liliane
      DUTRAIT được Nhà xuất bản AUBE in năm 1995 và tái bản lại năm 2000 bán được trên 3.000 cuốn !!! Trong khi chỉ bản dịch tiếng Pháp Bác sĩ Zhivago bán 1.000.000 cuốn ngay năm đầu khi ra mắt tại Pháp …!

      Entretien avec Noël Dutrait, professeur à l’Université de Provence et traducteur du Prix Nobel de littérature 2000

      Mars-avril 2001

      Bấm vào đây xem
      Entretien avec Noël Dutrait, professeur à l’Université de Provence et traducteur du Prix Nobel de littérature 2000


      Le dernier Prix Nobel de littérature est de nationalité française, mais il continue d’écrire en chinois. Noël Dutrait et sa femme Liliane n’ont pas seulement traduit en français l’œuvre romanesque de Gao Xingjian : ils ont également milité pour l’édition en France de cet auteur jusqu’alors peu connu.

      Pourquoi écrit-il ses romans en chinois ?

      Il explique souvent que, bien que son français soit bon, écrire des romans en français lui prendrait trop de temps. C’est moi qui lui ai proposé de traduire La Montagne de l’âme, parce que je trouvais que c’était un très grand roman….. il continuera à écrire ses romans en chinois, et ma femme et moi continuerons à les traduire.

      Gao Xingjian, un prix Nobel… comme le jour

      par Rémi Coignet
      Lire.fr, novembre 2000

      On ne peut pas dire que la célébrité de Gao Xingjian ait été immense avant que ne lui soit attribué le prix Nobel de littérature 2000.

      Voici une occasion de constater que le cyberespace ressemble fort au monde réel : on n’y trouve pas grand chose de conséquent le concernant. Le mieux pour faire connaissance avec cet auteur reste donc de visiter l’austère site de l’académie Nobel. Les spécialistes pourront prendre connaissance du communiqué de presse expliquant le choix de décerner le Nobel à Gao Xingjian. Les néophytes se plongeront dans sa biographie et parcourront sa bibliographie. Pour se faire une idée plus précise de sa prose, un extrait de Le Livre d’un homme seul est également proposé.

      – Le communiqué de presse de l’académie Nobel fournit un début d’analyse de l’importance et de la singularité de l’œuvre de Gao Xingjian.

      – Faisant d’année en année des progrès sur la voie du multimédia, la vénérable institution suédoise pousse désormais l’audace jusqu’à publier une photo du lauréat !

      – La biographie détaillée prend en compte aussi bien la vie sociale (Révolution culturelle, étude du français dans les années 1960, Tian’anmen…) que les influences intellectuelles (Brecht, Artaud ou Beckett). Le tout éclaire l’œuvre.

      – L’interactivité n’est pas le fort du site Nobel : pas de liens, pas de forum…

      – La présentation s’avère vraiment tristounette.(hơi buồn phiền !!)

    Leave a Reply

    Fill in your details below or click an icon to log in:

    WordPress.com Logo

    You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

    Twitter picture

    You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

    Facebook photo

    You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

    Google+ photo

    You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

    Connecting to %s