Chứng vĩ cuồng: hiện tượng và căn nguyên

Học giả Cao Xuân Hạo viết bài này cách đây đã 9 năm ở TP Hồ Chí Minh, mà nay đọc lại vẫn thấy hay và mới mẻ.

Cao Xuân Hạo

CHỨNG VĨ CUỒNG: HIỆN TƯỢNG VÀ CĂN NGUYÊN

Có một người bạn làm trong một cơ quan lưu trữ cho tôi biết rằng mỗi năm cơ quan anh phải thanh lý mấy tấn hồ sơ mà nội dung là những sáng kiến phát minh vĩ đại từ khắp nơi trong nước gửi đến ùn ùn, trong đó các tác giả hiến cho nhà nước những biện pháp không tiền khoáng hậu để biến nước ta thành nước tiên tiến trong một thời hạn kỷ lục. Anh bạn nói rằng ông giám đốc rất tiếc các hồ sơ ấy, nhưng mấy tòa nhà của cơ quan không thể nào chứa nổi số phát minh tới tấp đổ xuống như mưa kia, cho nên đành phải thanh lý thật nhanh sau khi gửi đến nhờ các cơ quan có thẩm năng duyệt qua và nhận được từ các cơ quan đó một câu trả lời dứt khoát, thường là “Bất khả thi” hoặc “Tác giả không hiểu chút gì về lĩnh vực đang bàn”.

Ðể minh họa, tôi chỉ xin đơn cử trường hợp của nhà phát minh đề nghị mượn một tên lửa vượt đại châu của Liên Xô để bắn vào Bắc cực ở một góc độ nhất định, làm trục quay của trái đất lệch thêm mươi độ, sao cho Việt Nam thay vĩ độ và trở thành một nước ôn đới (vì tác giả tin rằng chỉ có khí hậu ôn đới mới thích hợp với một tốc độ phát triển vũ bão, cho phép ta đuổi kịp và vượt xa các nước tiên tiến).

Cái số mấy trăm nghìn hồ sơ phát minh ấy, trong khi cho thấy một tinh thần yêu nước chân thành và thiết tha của các nhà phát minh, đồng thời cũng cho thấy tình hình sức khỏe tâm thần không ổn của họ, và cho phép suy ra con số đáng ngại của những người đang cần đến sự săn sóc của các bệnh viện tâm thần.

Khi tôi nói chuyện này với một người bạn làm bác sĩ tâm thần, bạn ấy bảo tôi là ngay trong các sách vở được xuất bản, hẳn cũng có khối ý tưởng hoang đường không kém mà mọi người coi là bình thường. Bạn ấy lấy ngay một cuốn sách dạy ngoại ngữ và chỉ cho tôi dòng sau đây: “Trong hiệu sách có bán sách, báo, tạp chí và các tiểu thuyết khác” (câu này được viết bằng tiếng Nga). Anh bạn bác sĩ kết luận rằng người viết câu này lẽ ra phải đi bệnh viện từ lâu, nhưng những người như thế quá đông và có uy tín lớn, cho nên khó đưa họ vào bệnh viện lắm.

Tôi bất giác liên hệ tới một nhà ngữ học phân các động từ làm 5 loại: 1) Ðộng từ nội động; 2) Ðộng từ ngoại động; 3) Ðộng từ nửa ngoại động; 4) Ðộng từ trừu tượng; 5) Ðộng từ nói năng. Không thể nào hiểu nổi làm sao lại có thể có hai loại sau và làm sao lại không thể xếp chúng vào một trong ba loại đầu. Cách phân loại này hoàn toàn giống cách chia sự vật thành mấy loại: 1) sinh vật; 2) vô sinh vật; 3) cá; 4) gió. Thế mà mãi hai mươi năm sau mới có một tác giả trẻ nêu ra tính phi lý (đúng hơn, phải nói: tính điên rồ của cách phân loại động từ nói trên) và bài của anh ta vừa mới in xong đã bị một bậc thầy phê là “đọc chưa hiểu mà đã dám phê phán một tác giả lớn” như thế. Của đáng tội, làm sao anh bạn trẻ kia hiểu được, khi anh ta tư duy theo cái cách tầm thường và hèn hạ của toàn nhân loại, trong khi tác giả lớn kia có cách tư duy riêng, không cần đến lô gích, của bậc vĩ nhân xuất chúng?

Cách đây không lâu có một cuốn sách giáo khoa mà chương nào, mục nào cũng mở đầu bằng câu: “Lâu nay người ta cứ tưởng rằng (…) nhưng thật ra thì (…)”. Cái mà “lâu nay người ta tưởng” là những sự thật đã được cả loài người công nhận như “hai với hai là bốn” chẳng hạn, còn mấy chữ “thật ra thì” là những phát minh kiểu “hai với hai là chín” mà chỉ có những thiên tài như tác giả mới hiểu được. Cuốn sách ấy dày hơn 300 trang, mỗi trang đều chứa đựng những phát minh như thế mà không có lấy một lời biện hộ hay chứng minh, vì tác giả tin chắc rằng tư tưởng của mình là chân lý tuyệt đối và hiển nhiên, chỉ có nhân loại tầm thường mới không biết, và các nhà khoa học đi trước ngu dốt đến nỗi một vĩ nhân như tác giả ấy không hơi đâu mà hạ mình xuống tranh luận với họ.

Trên đây là một vài biểu hiện của chứng vĩ cuồng, một chứng bệnh tâm thần có vẻ vô hại vì quá lắm cũng chỉ góp phần làm phong phú thêm vốn chuyện tiếu lâm, nhưng lại có thể trở thành rất nguy hiểm trong những điều kiện nhất định, khi nó nhiễm vào những người làm nghề viết lách hay giảng dạy, nhất là những người có tên tuổi hay có học hàm học vị. Vào tay những người này, nó có thể tăng rất nhanh theo cấp số nhân và biến thành một bệnh dịch quật ngã hàng triệu người.

Một tình hình báo hiệu điềm gở là khi nghe hay đọc những điều quái đản mà chúng tôi vừa dẫn trên đây, phần đông đều thấy là bình thường, hợp lý và lành mạnh, và khi có ai tỏ ý kinh hoàng, thì chính người ấy bị mọi người coi là bệnh hoạn, hay vô đạo đức, vì đã có những lời lẽ bất kính đối với người trên.

Cho nên thiết tưởng cũng không đến nỗi thừa nếu ta thử khảo sát thực trạng và đi tìm căn nguyên của chứng bệnh này.

Vĩ cuồng (mégalomanie) là một bệnh tâm thần mà người ta thường tưởng là chỉ có một số nhân vật lịch sử hãn hữu như Nero hay Hitler. Thật ra, ít nhất ở ta hiện nay, nó khá phổ biến. Vì sao? Căn nguyên là ở đâu?

Trong một cuốn phim của Xưởng phim truyền hình Việt Nam, hai anh bộ đội phục viên đang thất nghiệp, tâm sự với nhau về căn nguyên của cái nghèo. Một anh nói: “Chẳng qua cũng chỉ vì nghèo. Càng nghèo càng dốt, càng dốt lại càng nghèo”. Hình như đó cũng là một chân lý. Nhưng xem ra, có lẽ cái chuỗi “DỐT – NGHÈO – DỐT” này còn thiếu một khâu nữa mới thật trọn vẹn: đó là khâu “KIÊU”: Càng nghèo càng dốt, càng dốt càng kiêu, càng kiêu càng dốt, càng dốt càng nghèo.

Phàm sinh ra ở đời, ai cũng dốt. Ði học được mươi năm, ta bớt dốt đi chút ít, nhưng người học sinh thông minh và biết điều hiểu rõ rằng những gì mình biết được so với những gì mình chưa biết chỉ là hạt muối bỏ biển, cho nên càng học càng thấy mình dốt. Thành thử có thể định nghĩa người có học thức là người biết mình dốt, hay nói như Khổng tử, “Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri gia”; “biết cái gì thì biết là mình biết cái ấy; không biết thì biết là mình không biết, ấy là biết vậy”.

Có lẽ đó chính là cái yêu cầu, cái lý tưởng khó thực hiện nhất đối với người “có học thức”. Nó đòi hỏi nhiều đức tính rất khó có ở con người. Là người, ai cũng bị rất nhiều thứ áp lực thúc bách, trong đó áp lực mạnh nhất là áp lực của nhu cầu tự khẳng định. Nhu cầu này là trở ngại lớn nhất cho ý thức “tri chi vi tri chi”. Trong những điều kiện khó khăn như ở nước ta (nhất là trong thời chiến), người ta cần có địa vị, cần có bằng cấp, và cho thật nhanh. Học thì lâu quá, và nhiều người trong thâm tâm cũng biết là mình không đủ sáng dạ để học cho thật nhanh. Phải đi bằng con đường khác. Có những con đường có sức cám dỗ rất lớn – những con đường tắt và những con đường vòng của sự gian trá. Nhưng sự gian trá không phải không nguy hiểm. Nó có thể bị bại lộ. Có những người có lương tâm quá lớn, không thể tự dung túng cho mình sự gian trá. Mặt khác, không thể chọn con đường lao động học tập. Bị khép chặt giữa hai sức mạnh quá lớn, cõi vô thức trong tâm lý của những người ấy chọn một con đường thứ ba: một buổi sáng đẹp trời nào đấy, có một cái gì lóe lên trong trí họ. Họ chợt giác ngộ ra rằng họ là một người không cần học gì hết, vì một lẽ đơn giản là họ đã biết hết rồi, họ là một vĩ nhân, cách xa nhân loại hàng chục năm ánh sáng. Họ chợt hiểu rõ như ánh ban mai rằng những sách vở “kinh điển” mà họ đọc mãi không hiểu và tưởng đâu quá khó đối với mình, chẳng qua là một mớ giấy lộn do những đầu óc ngu đần viết ra – sản phẩm của những con người không đáng là học trò của họ. Trang tử, Mặc tử, Platon, Aristote, Einstein, Marx – một lũ dốt nát mà không hiểu tại sao người ta sùng kính. Sở dĩ mình đọc mãi mà không hiểu là vì những con người đó quá thấp so với tầm cỡ mình. Họ lấy làm lạ là sao ba bốn chục năm trời mình mới phát hiện được một điều đơn giản như vậy.

Cái hạnh phúc ấy quá lớn để họ có thể khước từ. Nó đưa những người như thế từ địa ngục lên thiên đường. Nó biến họ từ con sâu thành thần thánh. Từ nay, họ bước đi trên đường đời, lòng tràn đầy hoan lạc, nhìn xuống đám nhân loại tội nghiệp kia đang chìm trong cõi u tối, giương mắt bé nhìn mình mà không biết là đang nhìn ÁNH SÁNG CỦA CHÂN LÝ TUYỆT ÐỐI.

Cần lưu ý rằng họ đi đến sự thể này không phải do họ muốn. Họ không thể làm khác đi được. Họ chỉ là những nạn nhân, hoàn toàn bị động và vô thức. Họ như những người bị choáng hay bị ngất. Cho nên ta không thể trách họ. Cái giây phút oan nghiệt mà họ đã trải qua khi đột ngột trở thành vĩ nhân trước mắt chính mình, chỉ là kết quả cuối cùng của một quá trình tác động của những nhân tố phức tạp, khách quan có, chủ quan có, có thể kéo dài mấy chục năm.

Chứng vĩ cuồng không có cách gì chữa được. Không có cách gì lôi một con người ra khỏi cõi cực lạc mà họ đã đắm mình vào một cách hoàn toàn vô thức. Chính vì sự giác ngộ về sự vĩ đại của bản thân là hoàn toàn vô thức, cho nên không có cách gì chứng minh cho đương sự thấy rằng đó là một ảo giác.

Phòng bệnh hơn chữa bệnh, nhất là một bệnh nan y như thế. Cách đề phòng duy nhất là làm sao các thế hệ đang lên không mắc vào cái họa ấy. Và muốn thế, chỉ có một cách là gạt bỏ mọi trở ngại trên con đường học vấn của con em chúng ta, làm sao cho chúng tiến đủ nhanh trên con đường ấy để khỏi bị dồn vào cái thế bí, buộc chúng tự huyễn hoặc mình bằng những ảo ảnh sinh ra từ chứng vĩ cuồng, để chúng luôn luôn nhớ rằng mình còn dốt, rất dốt, nhưng không phải là dốt một cách vô vọng, chỉ cần kiên nhẫn ít lâu là có thể đuổi kịp các bạn cùng lứa trên thế giới, rồi từ đó rất có thể vươn tới những đỉnh cao chân chính của khoa học hay nghệ thuật, chứ không phải những đỉnh cao hư ảo của sự điên rồ.

TP. Hồ Chí Minh, tháng 4 năm 2000
Cao Xuân Hạo

28/3/2009

14 Comments on “CHỨNG VĨ CUỒNG: HIỆN TƯỢNG VÀ CĂN NGUYÊN”

  1. Viết bởi Thanh Chung – 28/03/2009, 21:24
    Em tự kiểm điểm bản thân, chưa từng bao giờ gửi đến cơ quan bạn của tác giả bất kỳ một tài liệu hay công trình phát minh sáng kiến nào (hi hi).Sự tự tôn vô lối sẽ đóng sập các cánh cửa đến với tri thức và văn minh nhân loại. Ranh giới giữa tự trọng và tự tôn vô lối rất khó nhận biết.
    Hình như em là người khách đầu tiên?
  2. Viết bởi hoalucbinh – 28/03/2009, 21:34
    Đúng là lợi thế địa lý đáng nể thật. TC đã đến đầu tiên mất rồi. Mình đang muốn làm người thứ hai ( nếu như không có người nào đang gửi còm vào nhà anh Mẫn) cũng định thanh minh là mình chưa gửi cái phát minh nào, tất cả đều đang được sửa lỗi chính tả.Bài này, nếu anh Mẫn không cẩn thận đưa cả ngày tháng năm viết vào, em sẽ nghĩ CXH viết hôm qua. Té ra mọi thứ vẫn đứng yên anh nhỉ, kể cả cái thói vĩ cuồng của người đời.
  3. Viết bởi vinhnq – 28/03/2009, 23:10
    ơ kìa. Rõ ràng Bọ là người đầu tiên Cm cơ mà sao không thấy đâu cả?Chết rồi, thằng Cm này lại đang hát Karaoke đâu rồi.
    Bài viết của anh Hạo hay lắm, thời sự vô cùng, bệnh này đang làn tràn khắp nơi anh ạ, hình như rất đáng sợ, nhất là một số tác giả trẻ, có chút năng khiếu, có chút thành công là bắt đầu coi trời bằng vung, là khinh thường hết, mình mà nhỡ miệng gốp ý là nó chửi té tát vào mặt anh ạ
    Nhưng em tự kiểm điểm em thì thấy rằng, mình có chút tên tuổi đấy, có đóng góp đấy nhưng rất khiêm tốn và dễ thương.
    He he
  4. Viết bởi duyman Gửi Thanh Chung – 29/03/2009, 05:26
    Thấy bài hay, ghi lại cũng là để tự răn mình, mỗi khi định đãng ký phát minh sáng chế. He he.
  5. Viết bởi Nguyễn Đức Đát Gửi Võ Duy Mẫn – 29/03/2009, 05:37
    Hàng năm trên cả nước ta có mấy ngàn công trình nghiên cứu, đề tài khoa học nhưng chẳng có mấy công trình, đề tài có tác dụng thúc đẩy sự phát triển của đất nước cả. Chúng sao chép lẫn nhay, đề tài vô bổ, nặng về khoa học lý luận chính trị. Các phát minh thí6t thực như: dời các công trình xây dựng, phát minh máy sên bùn, gặt đập liên hợp, tuốt hạt bắp, hạt điều, thậm chí chế tạo cả máy bay trực thăng…cũng đều do các nông dân Hai Lúa sáng chế. Thật buồn cho các nhà KH VN. Trong khi đó nhiễu vị vênh váo lắm, cứ cho mình là siêu nhân. Buồn.
  6. Viết bởi hadinhchung – 29/03/2009, 07:24
    Gửi Anh Mẫn***

    HDC tán thành và đồng cảm với suy nghĩ của anh .

    “Học giả Cao Xuân Hạo viết bài này cách đây đã 9 năm ở TP Hồ Chí Minh, mà nay đọc lại vẫn thấy hay và mới mẻ.”

    Một trong những kinh nghiệm của tôi là : “Biết thì thưa thốt , không biết thì dựa cột mà nghe ”
    – Luôn lắng nghe thật thấu đáo và luôn biết mình đang đứng ở đâu .
    Ha…ha !
    Alles Gute, viele Gesunheit und Glück .
    Grüße von HDC

  7. Viết bởi Nguyễn Thanh Cao – 29/03/2009, 08:02
    Anh Duy Mẫn ơi! Thanh Cao chỉ muốn tất cả những công trình nghiên cứu của mọi người đều có tính khả thi,có hiệu quả thiết thực cho dân giàu nước mạnh, dù là lâu hay chóng. Như bài viết đã đề cập, hàng chục năm qua đã có sự lãng phí rất lớn trong sử dụng tiền của Nhà nước ở lĩnh vực này. Nhiều cái được gọi là “Công trình khoa học” thật hết sức viển vông, thế mà tình trạng này đến nay vẫn chưa chấm dứt được !
  8. Viết bởi duyman Gửi Hoa Lục Bình – 29/03/2009, 10:25
    HLB đâu cần phải “thanh minh”. Mấy anh em mình chưa có ai gửi các “phát minh” vô lý cả. Chúc một ngày Chủ Nhật tốt lành.
  9. Viết bởi duyman Gửi bọ Vinh – 29/03/2009, 10:29
    Bài viết của anh Hạo hay lắm, thời sự vô cùng, bệnh này đang làn tràn khắp nơi anh ạ, hình như rất đáng sợ, nhất là một số tác giả trẻ, có chút năng khiếu, có chút thành công là bắt đầu coi trời bằng vung, là khinh thường hết, mình mà nhỡ miệng gốp ý là nó chửi té tát vào mặt anh ạNhưng em tự kiểm điểm em thì thấy rằng, mình có chút tên tuổi đấy, có đóng góp đấy nhưng rất khiêm tốn và dễ thương.
    He he

    Bọ là người tài, người nổi tiếng mà vẫn khiêm tốn, dung dị cho nên được nhiều người mến, nhất là các em. He he.
  10. Viết bởi duyman Gửi anh N Đ Đát – 29/03/2009, 10:35
    Hàng năm trên cả nước ta có mấy ngàn công trình nghiên cứu, đề tài khoa học nhưng chẳng có mấy công trình, đề tài có tác dụng thúc đẩy sự phát triển của đất nước cả. Chúng sao chép lẫn nhay, đề tài vô bổ, nặng về khoa học lý luận chính trị. Các phát minh thí6t thực như: dời các công trình xây dựng, phát minh máy sên bùn, gặt đập liên hợp, tuốt hạt bắp, hạt điều, thậm chí chế tạo cả máy bay trực thăng…cũng đều do các nông dân Hai Lúa sáng chế. Thật buồn cho các nhà KH VN. Trong khi đó nhiễu vị vênh váo lắm, cứ cho mình là siêu nhân. Buồn.–
    Đúng là đáng buồn thật anh Đát. Mà như cụ CXH nói thì không phải chỉ có các nhà khoa học VN, mà còn có nhiều những nhà khác nữa cũng mắc chứng này.

    TB. Anh Đát hay đổi họ của mình từ Vũ thành Võ. He he.

  11. Viết bởi duyman Gửi anh Hà Đình Chung – 29/03/2009, 10:38
    Một trong những kinh nghiệm của tôi là : “Biết thì thưa thốt , không biết thì dựa cột mà nghe “- Luôn lắng nghe thật thấu đáo và luôn biết mình đang đứng ở đâu .
    Ha…ha !
    Alles Gute, viele Gesunheit und Glück .
    Grüße von HDC

    Làm được như anh HĐ Chung là tuyệt vời đấy.
    Vielen Dank.
    Chúc anh mọi sự tốt lành.
  12. Viết bởi duyman – 29/03/2009, 10:44
    Thanh Cao chỉ muốn tất cả những công trình nghiên cứu của mọi người đều có tính khả thi,có hiệu quả thiết thực cho dân giàu nước mạnh, dù là lâu hay chóng. Như bài viết đã đề cập, hàng chục năm qua đã có sự lãng phí rất lớn trong sử dụng tiền của Nhà nước ở lĩnh vực này. Nhiều cái được gọi là “Công trình khoa học” thật hết sức viển vông, thế mà tình trạng này đến nay vẫn chưa chấm dứt được!–
    Đúng như anh Nguyễn Thanh Cao nói. Mà theo một số báo cáo thì kinh phí NC KH lại cũng được sử dụng rất nhiều cho những việc chẳng liên quan gì tới nckh cả. Cám ơn anh ghé thăm.
  13. Viết bởi nguyễn Quang Lập gửi bác DM – 13/04/2009, 08:29
    Bọ đã đọc bài này rồi, giờ đọc lại vẫn thấy như mới. Bọ thấy đa số các công trình viễn vông, phi thực tế đều xuất phát từ bệnh háo danh. Gì chứ bệnh háo danh là căn bệnh nặng nề nhất của nước ta hiện nay, từ các nhà khoa học, văn nghệ sĩ đến các nhà chính trị đều mắc bệnh này cả, mà có khi bọ cũng mắc mà không biết hi hi.
  14. Viết bởi duyman Gửi Bọ Lập – 13/04/2009, 09:47
    Bệnh háo danh, bệnh vĩ cuồng nhiều người ta mắc lắm, cả người ở ngoài nước lẫn người ở trong nước. Tất nhiên là phải loại trừ những người có thật tài rồi. Cám ơn bọ ghé thăm.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s