Bài Giảng Cuối Cùng

Đầu tháng 6 năm 2008, cậu bạn của con gái tôi tốt nghiêp ĐH Cornell, ngành Tin học, thấy có giới thiệu về cuốn sách “The Last Lecture” của Randy Pausch (nhà xuất bản Hyperion, New York, 2008,) tôi mua tặng cậu ấy. Khi Google tên sách và tác giả, thấy hấp dẫn, tôi mua thêm một cuốn.

Đúng là một cuốn sách hay, có tính giáo dục rất cao, có thể giúp thay đổi cách sống và cách nghĩ của người đọc. Tôi nghĩ ngay tới việc phải dịch nó sang tiếng Việt, để có thêm một nhóm đọc giả.

Vũ Duy Mẫn

10/11/2008

Bài giảng cuối cùngRandy Pausch

I.          Bài giảng cuối cùng

II.         Thật sự đạt được những ước mơ tuổi thơ

III.       Những phiêu lưu … và những bài học

IV.       Tạo điều kiện cho những ước mơ của người khác

V.        Về sống cuộc sống như thế nào

VI.       Những lưu ý cuối cùng

Các phản hồi

1. Viết bởi Hữu Kim Chào anh Duy Mẫn – 10/11/2008, 14:36
Tôi chưa có t/g đọc hết được cuốn sách anh dịch này vì không có sách và cũng chưa in ra được. Nhưng xin cảm ơn anh rất nhiều vì qua blog của Thanh Chung tôi tin cuốn sách rất bổ ích cho nhiều người , vì sách được viết ra bởi một người bệnh mắc nan y mà lại là một vị Giáo sư danh tiếng nữa.
Một lần nữa xin cảm ơn và chúc sức khỏe gia đình anh Mẫn !

2. Viết bởi VDM – 10/11/2008, 23:13
Gửi bạn Hữu Kim, Cuốn sách đã có nhiều tác động tích cực đối với tôi. Và rất nhiều đọc giả cũng đã nói như vậy.

1. Viết bởi Thanh Chung – 10/11/2008, 09:38
Anh Mẫn ơi,
Hôm nay em mới biết anh đã “xây xong nhà” ở bên này. Em đã thông báo về cuốn sách này cho mọi người ở “xóm” bên kia rồi. Hy vọng mọi người sẽ tìm thấy những điều bổ ích cho mình.

2. Viết bởi Duy Mẫn – 10/11/2008, 10:05
Mất mấy buổi xây đấy. Cũng thấy phức tạp và tốn thời gian, không hiểu có maintain nổi nhà không.

3. Viết bởi pcthang – 10/11/2008, 10:22
Chào mừng anh Mẫn đến với ngôi nhà chung vnweblogs!
Như các cụ nói, sinh ra đứa con đã khó, nuôi dưỡng nó còn khó khăn vất vả hơn.
Nhưng tôi tin rằng một người từng trải, kiến thức đa dạng, bôn ba năm châu bốn biển như anh chắc chắn sẽ viết được nhiều bài hay cho mọi người đọc.

4. Viết bởi Buì Duy Tuấn Bai hoc cuoi cung – 10/11/2008, 13:01
Rât cảm ơn anh Mẫn đã dịch “Bài học cuối cùng”của Randy Pausch .Tôi có người bạn tặng cho quyển sách đó ,nhưng chưa đủ khả năng đọc 1 cách dễ dàng.May quá lại tim được bản dịch của anh.Hy vọng sẽ được đọc tiếp những phần dịch sau của anh. Một lần nữa lại xin cảm ơn anh.

5. Viết bởi VDM – 10/11/2008, 22:41
Gửi anh Thắng. Cám ơn lời động viên của anh.

6. Viết bởi VDM – 10/11/2008, 23:09
Gửi anh Buì Duy Tuấn. Tôi sẽ cố gắng để dịch hết cuốn sách.

7. Viết bởi Mỹ Anh – 18/11/2008, 00:37
Kính gởi anh Mẫn
Em biết được đường đến nhà anh từ nhà chị Jolicoeur. Cảm ơn anh đã dịch và giới thiệu “Bài giảng cuối cùng”.
Chúc anh luôn khỏe vui.
Chân thành
Em
MA

8. Viết bởi VD Mẫn – 18/11/2008, 08:20
Thân gửi Mỹ Anh. TC có giới thiệu về MA. Rất cảm mến nghị lực và những việc làm thiện nguyện của MA. Hy vọng đôi điều trong cuốn sách sẽ tạo được những suy nghĩ để ta sống tích cực và lành mạnh, điều không hẳn thật dễ dàng. Chúc Mỹ Anh mọi sự tốt lành. VDM

1. Viết bởi vanchuong Vũ Duy Mẫn – 26/11/2008, 06:26
Ôi chà chà!!! Nay mới đọc anh Mẫn, anh làm nghề gì mà viết văn hay quá ta?
Bằng con thú nhồi đã cưới được một bà, và khi tặng đi con thú nhồi vẫn không bao giờ tặng luôn bà ấy.
Vậy là “thắng lớn” rồi anh Mẫn ơi.
Chúc mừng chúc mừng chúc…

2. Viết bởi thuhanoi Ghé nhà thăm anh – 26/11/2008, 13:04
Chào anh Mẫn,
Thuhanoi vốn thích những kỷ niệm trẻ thơ, đọc truyện của anh thấy vui trong dạ, tuy nhiên tuổi thơ mình là một chuỗi những nghịch cảnh, nhưng chính những cái đó đã theo mình suốt cuộc đời và đôi khi nhờ nó mình đứng vững trên đôi chân hiện tại.
Anh ạ, đọc và thẩm thấu cái hồn nhiên trẻ thơ , một chút kiêu hãnh tuổi trẻ và giờ đây, nghĩ về những điều ấy – mỉm cười mà không tiếc nuối…đó là cảm giác của người vừa hoàn thành xong một nhiệm vụ cao cả. Xin chúc mừng anh.
Em có vào nhà Nguyễn Quang Vinh – về vấn đề giúp NS Văn Vượng, em thấy anh đề xuất và muốn chia sẻ ý kiến Bác sĩ và những việc tiếp theo. Nếu có thể anh liên lạc vào địa chỉ E-mail của em cũng được (thuhanoimk@yahoo.com). Khoảng đầu tháng 12 em ra Hà Nội và sẽ trao đổi thêm với anh Văn Vượng. Hoặc có thể theo địa chỉ e-mail của NS VV nhé. Chân thành.

3. Viết bởi VD Mẫn Gửi vanchuong + thuhanoi – 26/11/2008, 23:32
Chết chết. “Bài Giảng Cuối Cùng” là truyện mình dịch chứ không phải là chuyện mình viết. Sẽ phải ghi rõ như vậy lên các entries dịch. Hẹn gặp anh NT Tạo ở New York.

4. Viết bởi thuhanoi – 27/11/2008, 14:14
hi, anh Mẫn – hóa ra thế, tai nạn nghề nghiệp thôi, đính chính lại như thế là ok rồi.
thuhanoi là phái yếu, http://thuhanoi.vnweblogs.com
Mời anh ghé thăm blogs của thuhanoi (Mai Khoa)
và web nguoihanoi.net (thuhanoi quản lý)
Em nhận E-Mail của anh về chữa mắt của NS Văn Vượng, em cũng đang băn khoăn nếu thu được tiền (dù là chưa đáp ứng đủ) thì việc chạy chữa sẽ thế nàom có hiệu quả không, đích cuối cùng là mắt sáng – nếu quyên góp tiền được mà mắt không sáng thì coi như thất bại… Nỗi lo lắng này bức xúc mong có người chia sẻ, Hy vọng mong manh tìm được BS giỏi.
Cảm ơn anh nhiều, em sẽ đợi những thông tin tiếp theo.

1. Viết bởi Chau xuan Nguyen – 28/11/2008, 12:25
TC co noi voi toi luc truoc la doc nhung bai dich cua anh va cho y kien vi anh co hoi y kien cua TC. Sau khi doc 3 ky, 11~13 thi toi co y kien duoc roi.
Toi thay anh dich va viet ngu phap VN rat de hieu, chu thich day du cho nhung events (su kien) ko quen thuoc voi ng vn o xa hoi vn. Lan dau tien toi doc bai dich cua anh ma ko phai refererd sach nguyen thuy tieng Anh. Doc nhung sach dich tu Anh sang vn thi thuong la ng dich ko hieu het van hoa cua Anh hay My hay Uc nen ng ta thuong gloss over it. Anh co su lua chon tu ngu rat can than. Tom lai la doi voi toi, anh la 1 dich gia thuoc loai xuat sac va toi ko say thí lightly.
Anh cho toi email cua anh de toi lien lac rieng voi anh vi co chuyen toi muon ban rieng voi anh ve nhung ng comment tren weblog nay cua anh,
Chau Xuan Nguyen

2. Viết bởi VD Mẫn Gửi anh Châu – 29/11/2008, 06:52
Cám ơn các ý kiến của anh Châu. D/c e-mail cua tôi duymanvu@gmail.com

3. Viết bởi Hồng Hà – 06/02/2009, 06:55
Em thấy cách dịch của anh rất súc tích, dễ hiểu và em nghĩ là câu văn của anh đã khá thuần Việt, em có cảm giác chuyển tải được cảm xúc của người viết’ tác giả Randy Pausch. Theo em hiểu thì những người làm về khoa học tự nhiên có lối hành văn rất hóm hỉnh, súc tích( nói ít hiẻu nhiều) chứ không lan man như người học và làm về khoa học xã hội. Anh lại là người cũng làm về tin học nên hiểu rõ và dich chính xác từ chuyên môn.EM thỉnh thoảng có đọc sách dich ở VN, nhưng mà đọc lắm lúc bực mình lắm vì sai lỗi chính tả, người dịch không hiểu văn hóa nước ngoài nên dịch sai hoàn toàn, người dịch không đắm mình vào cảm xúc của người viết nên đọc rất tẻ…Chính vì thế em không thích đọc sách dịch lắm.
Nhưng em thấy bản dịch của anh tốt lắm( hì em xin lỗi hơi phạm thượng khen anh như thế, em ít tuổi hơn anh mà)

1. Viết bởi Thanh Chung Mặc cả với ông Trời – 12/12/2008, 05:51
Nhiều khi em nghĩ, nếu mình bị rơi vào hoàn cảnh ấy, không biết mình sẽ mặc cả thế nào với ông Trời đây. Chẳng biết quỹ thời gian của mình còn bao nhiêu để chia đều niềm vui nỗi buồn cho đến ngày cuối cùng. Thôi thì cứ vui được lúc nào thì vui, bớt buồn được bao nhiêu thì bớt và yêu mình được càng nhiều càng tốt.

2. Viết bởi VD Mẫn – 12/12/2008, 06:08
Gửi Thanh Chung,
Cám ơn em đã đọc. Anh đã dịch thêm được khá nhiều, nhưng thấy hình như blog không phải là nơi thích hợp để post những entries kiểu này. Chẳng mấy ai có thì giờ để đọc những thứ “dài dòng” cả.

3. Viết bởi Đãi Trăng Chờ đón phần tiếp theo – 12/12/2008, 08:48
Blog có rất nhiều bạn đọc sẳn sàng chờ đón đọc những bài viết nhiều thông tin, sâu sắc nói về những vấn đề liên quan đến tâm tư, tình cảm cuộc sống, nhất là làm như thế nào để mỗi ngày, mỗi giờ trôi qua là những giờ phút hữu ích nhất, đã sống nhiều nhất trong mỗi đời người, như bài viết trên đã đề cập.
Hy vọng, người bệnh trong bài viết đã tìm ra phép nhiệm mầu riêng của mình. NLC chờ đón đọc phần tiếp theo.
Xin cảm ơn tác giả bài viết và cảm ơn người dịch, anh Vũ Duy Mẫn

4. Viết bởi VD Mẫn Gửi Đãi Trăng – 12/12/2008, 10:53
Cám ơn bạn bày tỏ sự quan tâm tới cuốn sách. Đó là lời động viên cổ vũ tốt nhất lúc này đối với người dịch.

5. Viết bởi Chau Xuan Nguyen Bai viet qua hay va bai dich la tuyet voi – 12/12/2008, 12:24
Chao anh Man,
Nhung cai phan ung khi biet nhung tin nhu vay moi la interesting to know vi chinh minh ko biet minh se phan ung nhu the nao. Luc do chac ko con muon di lam viec nua, con neu co business thi tim ng thua hanh nhung neu business qua dac thu thi chiu thoi. Con cai con nho, chua succeed the business thi lam sao ???. Nha cua tien bac thi final will cung duoc. Hy vong la ko bao gio phai doi mat voi su kien nhu vay, ra di nhung ko biet truoc, ko tinh toan truoc thi chac la nhe hon (cho tat ca moi nguoi) ???
Interesting, cam on anh da dich va mong doi the next installment,
Thank you anh Man, ung thu tuy, tuy tieng anh la gi vay anh Man ??)
Chau Xuan Nguyen

6. Viết bởi Tuổi Xế Chiều Chào Mẫn – 12/12/2008, 18:45
Theo mình, blog cũng là nơi thích hợp để mình post những gì mình thích. Mình cũng đã “khảo sát thị trường” và thấy đề tài của các blogger cũng muôn mầu muôn vẻ. Chắc chắn mỗi người sẽ gặp những người cùng sở thích với mình. Hơn nữa, có nhiều người đọc những gì mình viết thì rất thích, nhưng nhiều khi chỉ cần một người tâm đắc với bài viết của mình cũng đã thấy thỏa mãn rồi.
Chúc Mẫn dịch đều tay và ngày một chuyên nghiệp hơn.

7. Viết bởi nguyentrongtao Duy Mẫn ơi – 13/12/2008, 00:13
Cái trạng huống éo le trong câu chuyện này nó mách bảo người ta phải ứng xử với cái chết thế nào cho tốt nhất.
Buồn, vui hay sắc sắc không không?
Mỗi người một chấp nhận, vì cái chết đã chọn ta.
Dịch một cuốn sách là dịch cả một hứng thú của chính mình. Tôi tin Mẫn sẽ thành công, vì tôi cũng phần nào hiểu Mẫn trong mấy ngày ngắn ngủi vừa qua.
Còn đưa cái gì lên blog là tùy mình thôi. Có khi chỉ đưa lên những đoạn mình thích nhất, hay có một ý nghĩa riêng nào đấy.
Tất nhiên khi xuất bản bản dịch lại là chuyện khác.
Ha ha, uống rượu với vợ chồng Hà Mẫn lúc nào cũng vui.
Chúc cả nhà mạnh khỏe, hạnh phúc.

8. Viết bởi duyman Gửi anh NX Châu – 13/12/2008, 01:55
Ung thư Tụy là Pancreatic cancer, vào loại nguy hiểm nhất.
Pancreatic cancer is a malignant tumor of the pancreas. Each year about 37,680 individuals in the United States are diagnosed with this condition, and 34,290 die from the disease. In Europe more than 60,000 are diagnosed each year. Depending on the extent of the tumor at the time of diagnosis, the prognosis is generally regarded as poor, with less than 5 percent of those diagnosed still alive five years after diagnosis, and complete remission still extremely rare.

9. Viết bởi duyman Gửi Tuổi Xế Chiều – 13/12/2008, 01:57
Cám ơn Giang. Chúc mừng cả nhà xum họp đông đủ. Ông ngoại tha hồ chơi với cháu.

10. Viết bởi duyman Gửi anh Tạo – 13/12/2008, 02:01
Cám ơn lời động viên và gợi ý của anh Tạo.

Ha ha, uống rượu với vợ chồng Hà Mẫn lúc nào cũng vui.

Mong có nhiều dịp được ngồi uống rượu với anh Tạo nữa.

11. Viết bởi anhck Cám ơn vì bản dịch – 21/12/2008, 07:21
Tôi là Cao Kim Ánh, làm CNTT, trước ở Tổng cục địa chất, đã gặp anh ở Hà Nội, để tư vấn về GIS nếu tôi nhớ đúng. Tôi đã về hưu từ 2006.
Tôi vào được blog của anh do anh Đoàn Tử Huyến add tên vào mail-list, và v.v.
Tôi rất thích thú đọc bản dịch “Bài giảng cuối cùng” của anh, đặc biệt kỳ này. Xin anh cứ tiếp tục dịch và đưa lên blog tiếp. Những bài như thế này giúp được nhiều người lắm. Với tôi cũng vậy.
Cám ơn anh.

12. Viết bởi duyman Gửi anh Cao Kim Ánh – 22/12/2008, 22:47
Vâng, tôi nhớ là đã gặp anh, chỉ không nhớ là có phải liên quan tới GIS không. Trứoc tôi cũng hay làm việc với nhóm anh Ân ở bên Viện ĐC. Vui vì có người chia sẻ với nội dung cuốn sách. Cám ơn anh.

1. Viết bởi Chau Xuan Nguyen – 18/12/2008, 03:52
Chao anh Man,
1 lan nua, doc bai dich nay thi thay anh dich rat chinh xac, ngay ca nhung tu nhu “Andy Van Demand” va nhung chu thich ve Dutch va nhung DH Dong Bac My.
Anh cung lot ta dung tu duy cua ng My (noi chung la Tay Au), do la tu tuong luon luon tan dung nhung gio phut cuoi cung de tan huong thay vi khoc loc va buon ba cho so phan. Day la dieu ho muon lam de nhung ng than va ca ho nua co nhung giay phut dang nho doi sau khi ho ra di thay vi 1 hinh anh cua benh hoan, than khoc, mu~i long .v.v…
Ho khong muon vi benh hoan ma tro thanh tieu cuc trong cuoc song va ho khong chap nhan dung benh hoan cua minh de duoc loi the^’ trong nhung ung xu hang ngay voi nhung ng chung quanh tuc la ho khong dung benh hoan de duoc uu dai ngay trong nhung tranh cai ve bat cu van de gi, ho muon duoc coi nhu la 1 nguoi binh thuong va duoc doi xu binh thuong. Tu duy cua nguoi VN thi lai khac.
Moi anh Man qua nha anh Ho Tinh Tam de xem anh Tam giao luu voi nhan vien cua toi o VN
http://hotinhtam.vnweblogs.com/

2. Viết bởi HBHN – 18/12/2008, 08:47
batinh | 15/12/2008, 19:37:
Thân gửi Thanh Chung, điều này: ” Các bác có kết nạp hội viên bloggers mở rộng không để em và anh Mẫn nộp đơn?” xin chuyển nội dung này đến CT Nguyễn Trọng Tạo trả nhời cụ thể,
Xin cảm ơn, hẹn gặp lại.
CHỦ TỊCH:
Chiểu theo điều lệ của Hội Bloggers Hà Nội, nay quyết định kết nạp vào Hội đ/c Thanh Chung và đ/c Vũ Duy Mẫn hiện ở New York. các đ/c Phó CT, Thư ký Hội và 2 đ/c TC, VDM chiểu quyết định thi hành.
Nhưng Hội mời về họp thì làm sao nhỉ. Mà ở VN mình không họp không sống được. Vậy nên, lúc nào các đ/c ở xa về thì Hội họp lúc ấy.
Xin chúc mừng tất cả hội viên Năm mới vui mới không quên nhiệm vụ mới (và cũ).

3. Viết bởi duyman Gửi anh Châu – 18/12/2008, 08:48
Tôi đã qua blog của anh Hồ Tĩnh Tâm xem bài viết về buổi gặp mặt với nhóm nhân viên làm đồ họa của anh. Hẳn là anh có cách tổ chức công việc rất hợp lý nên các nhân viên của anh rất trẻ, đẹp, mà l/v có trách nhiệm và đạt hiệu quả cao. Anh Tâm khen nhiều về cách đối xử của anh với mọi người. Thật quý.
Do văn hóa khác nhau nên cách sống, suy nghĩ và ứng xử của người Á đông khác người phương tây. Với thời gian và nếu có điều kiện, mình có thể học được một số thói quen để giúp hội nhập, nhưng vẫn rất khó thoát khỏi khung văn hóa gốc của mình. Vấn đề theo tôi là xã hội cần khuyến khích để người dân có nếp sống và làm việc hiệu quả, còn bản sắc văn hóa (với tất cả những khác biệt) thì vẫn cần phải giữ. Tôi rất tâm đắc với ý kiến của nhà tư tưởng người Do Thái Tzvi Marx:
“Dấu hiệu của một sự hấp thụ lành mạnh là một khi xã hội có thể lựa chọn một điều gì đó từ bên ngoài, nhận nó vào làm của riêng, đặt nó vào khuôn mẫu đối chiếu của họ và quên đi rằng chính đó là điều ngoại nhập. Điều này xuất hiện khi ảnh hưởng từ bên ngoài tiếp cận được với giá trị bẩm sinh, nhưng chưa hoàn toàn trưởng thành, trong nền văn hóa riêng của bạn, và kích thích cho giá trị đó sinh sôi nảy nở.”
Chúc anh Châu mọi sự tốt lành.

1. Viết bởi hoahuyen – 23/12/2008, 01:35
Chào anh Duy Mẫn, bài giảng thật đáng để đọc và nghền ngẫm, cảm ơn anh

2. Viết bởi nguyentrongtao – 23/12/2008, 11:42
Cả 2 mảu chuyện này đều rất hay, hấp dẫn và có ý nghĩa sâu sắc.
Bản dịch hình như ngày càng trau chuốt hơn, giản dị hơn. Chú ý chữ s và chữ x. Ví dụ “túi sách” hay “túi xách”.
Chúc cả nhà đón Giáng sinh vui vẻ nhé.

3. Viết bởi Chau Xuan Nguyen – 23/12/2008, 13:29
Chao anh Man,
Bai dich hay nhung o cho khong ren ri” toi nghi la “khong than phien” thi dung hon (no complain ??). Do lon nuoc ngot tren chiec nem boc vai la kho tay ra lam, ca tram usd muon ng lau ne^.m la chuyen thuong.
Cau chuyen nho cua Randy chinh phuc Jai muon noi len quan niem song cua ng My (hay noi chung la ng Tay Phuong) la neu muon dat duoc 1 dieu gi do ghe gom la chung ta phai co gang that het minh. Day la cau cham ngon “The winner never quit and the quitter never win” tuc la ng chien thang ko bao gio bo cuoc va ng bo cuoc ko bao gio chien thang. 1 cau chuyen rat hay ve dong vien tinh than, inspirational stuff to the max. Cam on anh Duy Man da dich chinh xac,
Chau Xuan Nguyen

4. Viết bởi duyman Gửi anh Hoa Huyền – 23/12/2008, 18:14
Cám ơn anh ghé thăm đọc truyện dịch. Qua nơi anh, biết bạn bè blog phia Nam có cuộc gặp mặt vào thứ Bảy này. Chúc các anh các chị một ngày thật thú vị và bổ ích.

5. Viết bởi duyman Gửi Anh Nguyễn Trọng Tạo – 23/12/2008, 18:20
Dân Bắc hà, lại xa xứ, nên rất kém phân biệt s với x anh Tạo ơi. Cám ơn nhận xét và nhắc nhở của anh.

6. Viết bởi duyman Gửi anh Châu – 23/12/2008, 18:30
Hai chữ “rên rỉ” đúng là không ổn. Cám ơn anh Châu đã giúp “nhặt sạn”. Càng sống lâu ở phương tây tôi càng thấy rõ sự khác biệt đông tây trong cách suy nghĩ và cách sống anh Châu ạ. Mục đích thì thường giống nhau, nhưng cách thức thực hiện thì lại thường khác nhau.

7. Viết bởi Chau Xuan Nguyen – 23/12/2008, 19:22
Chao anh Man,
Toi nhat san de chung to la doc doc ky va ejnoy rat ky nhung gi anh viet, ko chi khen suong. Anh dich la kha hon toi, that day, neu chu y tat ca nhung gi anh chu y thi toi ko dich duoc nhu vay, nhung vach la tim sa^u thi de hon nhung toi cung thay rat kho truong hop cua anh, vach nhieu nhieu moi tim duoc 1 con sau nho xiu thoi.
Anh den My tu 1992, luc do anh 41 tuoi, tuoi ma nhung gia tri trong cuoc song da vung vang. Toi den Uc nam 75, luc do toi 18 tuoi, tuoi cua hoc hoi, tuoi cua tim toi, va toi o den 33 nam va thay rang ho ko co gi hon minh nhung suy nghi ve job (cong viec), ve motivation (dong luc cua cuoc song), ve social reponsibility (bon phan voi cong dong) da tao thanh 1 bo may van hanh rat tot, tat ca moi thanh phan cua xa hoi deu co gang tao 1 cuoc song tot cho moi ng chung quanh chu ko nghi den tu loi ca nhan va hay nhat la tu duy binh dang cua tat ca moi ng.
Chuc anh 1 ngay vui ve,
Chau Xuan Nguyen

8. Viết bởi Chau Xuan Nguyen – 23/12/2008, 19:37
Chao anh Man va gia dinh,
Nhan mua Giang sinh sap den, toi gui loi chuc den anh Man va gia dinh , ban be va ban doc weblog nay a Merry Christmas, Happy New Year,
Chau Xuan Nguyen

1. Viết bởi Nguyễn Lâm Cúc Chia sẻ một ước vọng đẹp – 23/01/2009, 06:48
NLC rất thích những bài viết trong trang của anh. Trích đoạn trên đây đề cập đến một vấn đề lớn lao và khó khăn.Bài viết đã nói lên cái thổn thức, cái tâm âu lo và những trăn trở để làm sao đó đưa giáo dục đến một bước ngoặc hiệu quả.
Tôi rất buồn vì có quá nhiều cha mẹ và các nhà giáo đã đầu hàng việc này. Khi họ nói về xây dựng lòng tự trọng, họ thường dùng lời tâng bốc rỗng tuếch thay vì phát triển tính cách một cách trung thực. Tôi đã nghe rất nhiều người nói về vòng xoáy ốc tụt lùi trong hệ thống giáo dục của chúng ta, và tôi nghĩ một nguyên nhân mấu chốt là do có qúa nhiều sải bước và có quá ít phản hồi thực sự.
Rất đồng tình với nhận định trên của anh.
Kính chúc anh luôn an vui
NLC

2. Viết bởi hadinhchung – 23/01/2009, 08:00
Kính gửi anh Mẫn :

Tôi không hòan tòan phủ định mô hình phục vụ khách hàng, nhưng tôi nghĩ điều quan trọng là phải dùng ẩn dụ thương mại này một cách đúng đắn. Đây không phải là bán lẻ. Thay vào đó, tôi so sánh học phí đại học như tiền thù lao cho người hướng dẫn tập cá nhân ở một câu lạc bộ thể thao. Các giáo sư chúng tôi đóng vai trò người hướng dẫn, cho sinh viên tiếp cận tới các thiết bị (sách, phòng thí nghiệm, kinh nghiệm của chúng tôi) và sau đó, công việc của chúng tôi là đòi hỏi. Chúng tôi phải đảm bảo để sinh viên tự luyện tập. Chúng tôi cần khen ngợi họ khi họ xứng đáng và phải thẳng thắn nhắc họ khi họ cần làm việc cố gắng hơn.
***
Vào trang anh tôi như lại được trở về với nhũng ngày lưu học ,thực ra còn nhiều điều cần giải quyết trong lúc này tại thời điểm đất nước còn vô vàn những việc trái khoáy , còn bức xúc mà chưa có giải pháp cụ thể.
Tôi đã đọc và thấy rất thích thú với quan điểm của anh ( cảm nhận buổi đầu gặp gỡ )
Tôi sẽ thường xuyên vào thăm anh đấy
Ha…ha !
Alles Gute, viele Gluck und Gesunheit zum neuem Jahr.
tại

3. Viết bởi vuthanhhoa – 23/01/2009, 15:52
Kính anh Vũ Duy Mẫn!
Kính chúc anh chị và các cháu đón Tết Kỷ sửu tràn ngập Hạnh phúc và Tình yêu! Thân quý.

4. Viết bởi duyman Gửi Lâm Cúc – 24/01/2009, 18:32
Những ai quan tâm tới giáo dục thì đều đau xót với thực trạng hiện nay ở ta. Từ nhỏ trẻ em chỉ được dạy để phải giỏi, phải nhất, rất ít được dạy để biết yêu biết ghét, biết đúng biết sai. Và cũng thật rất ít gương dùng được để dạy con trẻ. Cám ơn cảm nhận của Lâm Cúc.

5. Viết bởi duyman Kính gửi anh Hà Đình Chung – 24/01/2009, 18:40
Xin gửi anh mấy tấm hình chụp ở Leipzig năm 1968-1969 và 1 tấm hình chụp khoảng năm 1976. Trong ảnh có các anh Ngọc, Nam, Hải, Trung, Thưởng, … đã từng là SV hoặc NCS tại TU Dresden. Hy vọng chúng ta sẽ tìm được những người quen biết chung. Chúc anh vui mấy ngày Tết.

6. Viết bởi duyman Gửi Vũ Thanh Hoa – 24/01/2009, 18:45
Chúc Thanh Hoa đón Tết vui và một Năm Mới hạnh phúc.

Thêm một bức ảnh chụp Thanh Hoa với Thanh Hà hôm gặp nhau ở Vũng Tàu:

7. Viết bởi Chau Xuan Nguyen Chao anh Man – 24/01/2009, 20:09
Bai cua Randy Pausch đọc càng ngày cang thich thú anh nhỉ !! Thang SV được assessed bottom 25% vẫn con lạc quan cho đến khi nghe the “home truth” !! Must be a shock to him. Nguoi My đôi khi còn generous voi loi khen cua ho (vì họ muon encouragement nhieu hon). Khong biet anh co lam viec voi ng Uc hay chua, ho rat tiet kiem loi khen, chi khen when it’s absolute neccessary thoi va khi anh làm sai 1 lỗi nhỏ la họ make sure that you know about it. Nhu trong cong viec toi, duoc good reference la rat kho. Toi co doc qua nhung Letter of reference cua My, ho khen very easily nhung chac vi litigation ma sau nay ho bot di. Noi chung, luc toi hoc thi cung group dicussion nhieu, tutor guidance nhieu nhung self asessment thi hiem.
Noi chung bai dich nay toi doc cung rat thuan, ko co gi chõi cả, ko co gi khó hiểu cả.
Chuc anh va gia đình, ng than, ban be 3 ngay Tet vui ve nhieu,
Chau Xuan Nguyen

8. Viết bởi duyman Chào anh Châu Xuan Nguyen – 25/01/2009, 21:29
Đúng là người Mỹ hay khen và khen nhiều, nhưng thật ra thì họ có nhiều cách và mức độ khen khác nhau cho nên những người thuộc dòng văn hóa Mỹ thì vẫn hiểu được thực chất của lời khen chứ không mấy khi bị nó đánh lừa.
Cám ơn anh Châu đọc bài và viết cảm nhận. Anh đón Tết ở Úc hay ở Việt Nam? Chúc anh những ngày Tết vui và Năm Sửu mọi sự tốt lành.

1. Viết bởi Hồng Hà – 06/02/2009, 06:25
Anh Mẫn kính mến
EM cảm ơn anh đã kiên trì dịch cuốn sách này. EM rất thích đọc( đọc cho mình và đọc để nuôi dạy con!!).

2. Viết bởi hadinhchung – 06/02/2009, 06:50
Gửi Anh Mẫn :
***
Tôi cũng đã được xem những tấm ảnh anh gửi .
Rất chân thành cảm ơn anh về lòng nhiệt tình và tình cảm đối với HaĐinhChung .
Tôi có niềm tin sẽ gặp lại một số bạn cùng thời 68-75.
Trứoc mắt cuối năm tôi sẽ quay lại nước Đức theo giấy mời của cô em gái hiện đang sống tại Hamburger.
Nhũng tài liệu và thông tin của anh chắc chắn sẽ rất quý giá với rất nhiều nguời ham muốn hiểu biết và tự nâng cao tầm nhìn và suy nghĩ của mình .
Chúc anh Mẫn cùng toàn gia một năm kỷ Sửu tràn đầy sức khoẻ , an lành và thành đạt.

3. Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH – 06/02/2009, 08:13
Anh đã cung cấp những tài liệu thật hay và những bài viết này Vinh rất thích thú. Điện ảnh là niềm say mê của em từ nhiều năm, và em cũng đã dành được một chút thành công như anh Lập. Nhưng điện ảnh nước ta thì quả là rất buồn cười. Chúng ta có thể ngang ngửa với thế giới về kịch bản nhưng thua bét nhè về sản xuất, nói chung là vô cùng không chuyên nghiệp. Có lẽ phaỉe traoi đổi với anh kĩ hơn ở Email.
Thân mến anh

4. Viết bởi Nguyễn Lâm Cúc Gợi nhớ – 06/02/2009, 09:54
Đọc bài viết của anh đã khiến NLC nhớ lại thời thơ ấu và cái gọi là ” mơ ước” của NLC. Ngày ấy, việc học hành rất gian nan, sách vở hầu như không có. NLC mê đọc sách. Nhưng làm gì có sách mà đọc, vì vậy mà đã đọc bất kỳ tờ giấy nào có chữ. Và từ những trang sách, NLC đã mơ trở thành…người cầm bút. Trong trí óc non nớt ngày ấy của NLC, những nhà văn, nhà thơ là những người không ăn uống bình thường, mà họ ăn nói thanh nhã ( phun châu, nhã ngọc) cử chỉ thanh lịch,vv và vv. Chứ họ không thể sống như những người bình thường dân giả được. Hihi. Bây giờ, nhớ lại sự khát khao đọc sách ngày xưa mà không gì để đọc, NLC lại ao ước xây dựng những Thư viện, Tủ sách cho thiếu nhi, học sinh nghèo. Việc này đã có đôi chút hình thành.

5. Viết bởi duyman Gửi Hồng Hà – 07/02/2009, 00:21
EM cảm ơn anh đã kiên trì dịch cuốn sách này. EM rất thích đọc( đọc cho mình và đọc để nuôi dạy con!!).

Lời động viên rất quý báu. Cám ơn nha.

6. Viết bởi duyman Gửi anh Hà Đình Chung – 07/02/2009, 00:30
Chúc anh HĐ Chung có chuyến đi thăm lại nước Đức thật thú vị và bổ ích.
Tháng 7 năm 2005, sau hơn 26 năm, vợ chồng tôi đã trở lại nước Đức, đi thăm những nơi đã gắn bó với nhiều kỷ niệm chung, thăm lại trường ĐHTH Greifwald, nơi vợ tôi đã học 5 năm và tôi đã học 8 năm ở đó, gặp lại một số thầy giáo và bạn cũ. Đó là một trong những chuyến đi ý nghĩa nhất mà chúng tôi đã từng thực hiên. Chắc tôi sẽ viết một entry về chuyến đi này.
Chúc anh HĐ Chung luôn vui và khỏe.

7. Viết bởi duyman Gửi NGUYỄN QUANG VINH – 07/02/2009, 00:47
Cuốn “Bài Giảng Cuối Cùng” là mình dịch của tác giả Randy Pausch, một giáo sư tin học ở ĐH Carnegi Mellon, Mỹ. Ông là người có tài, đã đóng góp nhiều để đưa tin học vào ứng dụng trong công nghệ giải trí. Cón mình thì không có hiểu biết gì về điện ảnh đâu. Tuy nhiên rất sẵn sàng trao đổi với Vinh về mọi thứ.
Có anh bạn mới tặng mình cuốn sách in 3 tiểu thuyết của Vinh. Mình đang đọc “Người và dã thú”, rất thích.
Tiếc là trượt xem vở “Đời Trinh Nữ” của Vinh. Đọc về phim “Đời Cát” được 3 giải trong LHP Châu Á- Thái Bình Dương, mừng cho bọ Lập. Mừng cả việc vì phim được giải mà bọ Lập có thêm nhiều người đẹp thương.

8. Viết bởi duyman Gửi Nguyễn Lâm Cúc – 07/02/2009, 00:51
… Bây giờ, nhớ lại sự khát khao đọc sách ngày xưa mà không gì để đọc, NLC lại ao ước xây dựng những Thư viện, Tủ sách cho thiếu nhi, học sinh nghèo. Việc này đã có đôi chút hình thành.

Một việc làm rất có ý nghĩa. Lâm Cúc có thể cho mình biết cụ thể thêm một chút được không? D/c e-mail của mình là: duymanvu@gmail.com

1. Viết bởi nddat Gữi Vũ Duy Mẫn – 16/02/2009, 10:19
Cuộc gặp gỡ tại Vũng Tàu với vợ chồng Mẫn thật ấn tượng. Nghe nói Mẫn bị mất máy hình nên bao nhiêu hình kỷ niệm mất theo. Tiếc quá. Hôm đó mình quên béng mất việc tặng cho vợ chồng Mẫn một bộ CD thơ diễn ngâm của mình. Mẫn đi rồi, hôm sau mới nhớ. Lại tiếc nữa. Năm mới chúc Mẫn và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc, an khang và thịnh vượng. Thân ái.

2. Viết bởi duyman Gửi anh Đát – 16/02/2009, 20:28
Anh Đát ơi,
Tưởng là bị mất chiếc máy ảnh đó lúc đi chơi ở Cam Pu Chia, nhưng sau thì lại tìm thấy và vẫn còn nguyên những bức ảnh chụp với các anh / chị ở Vũng Tàu. Mình đã post bài “Ba Tuần về Việt Nam – Kỳ 1” viết chút ít và đưa ảnh về buổi gặp nhau này mà chắc anh Đát chưa có thời gian coi đó.
Thỉnh thoảng mình vẫn lướt vnweblogs, vẫn đọc các sáng tác của mọi người và biết về các cuộc gặp gỡ vui vẻ của các anh các chị ở khắp các miền, những tình cảm thật thân thiện, đáng quý.
Mong sẽ có dịp gặp lại anh ở Việt Nam, ở Hoa Kỳ hay ở một nơi nào đó và sẽ được nhận những chiếc CD tác phẩm của anh.
Chúc anh Đát luôn vui và khỏe.

1. Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH – 11/03/2009, 09:58
Bài viết tuyệt vời anh ạ.
Cám ơn anh dã cho đọc những cái mà trong nước không thể đọc được.
Những ấn phẩm này nếu in ở trong nước thì tốt biết bao nhiêu
Chúc anh khỏe mạnh

2. Viết bởi Nguyễn Lâm Cúc Rất cảm ơn – 11/03/2009, 10:56
NLC rất xúc động và cảm thấy hữu ích khi đọc Entry này của anh Mẫn. Những điều đơn giản, quen thuộc, cần thiết nhưng không phải ai cũng nhớ và làm, và cũng không phải lúc nào cũng làm đúng, làm được. Xin cảm ơn anh Duy Mẫn đã cho đọc một bài viết hay!

3. Viết bởi Nguyễn Đức Đát Gửi Võ Duy Mẫn – 11/03/2009, 15:35
Bài viết khá lý thú và vô cùng hữu ích. Chúng ta thường tốn thời gian và công sức vào những việc vô bổ, ít biết tận dụng nhưng ưu thế của mình. Nhưng vấn đề giải quyết nêu trong bài viết thật đơn giản và dễ thực hiện. Đây có thể đưa in vào cuốn học làm người rất hay Mẫn à.

4. Viết bởi duyman Gửi NGUYỄN QUANG VINH – 11/03/2009, 21:09
Bài viết tuyệt vời anh ạ.
Cám ơn anh dã cho đọc những cái mà trong nước không thể đọc được.
Những ấn phẩm này nếu in ở trong nước thì tốt biết bao nhiêu
Chúc anh khỏe mạnh

Cám ơn Bọ “lang thang” qua đọc bài và để lại cảm nhận. Mình đang dịch nốt mấy trang cuối cùng của cuốn sách, cũng nghĩ là sẽ có ý nghĩa nếu được xuất bản ở trong nước, nhưng tới nay vẫn chưa tìm được sự ủng hộ. Hai nơi đã liên hệ là NXB Thanh Niên và Thông Tấn Xã không quan tâm vì cho rằng một cuốn sách như vậy sẽ không có đọc giả. (???)
Chúc Vinh vui khỏe. Chờ đọc tiếp truyện cô Nụ.

5. Viết bởi duyman Gửi Nguyễn Lâm Cúc – 11/03/2009, 21:13
NLC rất xúc động và cảm thấy hữu ích khi đọc Entry này của anh Mẫn. Những điều đơn giản, quen thuộc, cần thiết nhưng không phải ai cũng nhớ và làm, và cũng không phải lúc nào cũng làm đúng, làm được. Xin cảm ơn anh Duy Mẫn đã cho đọc một bài viết hay!

Vui vì bạn thấy vài điều thật đơn giản này là hữu ích trong cuộc sống thường ngày của chúng ta. Cám ơn chia sẻ của bạn.

6. Viết bởi duyman Gửi anh Nguyễn Đức Đát – 11/03/2009, 21:21
Bài viết khá lý thú và vô cùng hữu ích. Chúng ta thường tốn thời gian và công sức vào những việc vô bổ, ít biết tận dụng nhưng ưu thế của mình. Nhưng vấn đề giải quyết nêu trong bài viết thật đơn giản và dễ thực hiện. Đây có thể đưa in vào cuốn học làm người rất hay Mẫn à.

Vâng anh Đát, có phảng phất chất liệu của sách học làm người, hay đắc nhân tâm. Cái đặc biệt thêm ở đây là những điều này được viết ra bởi Randy, một nhà khoa học như bao nhà khoa học bình thường khác, trong những ngày cuối cùng tranh đấu với căn bệnh ung thư hiểm nghèo, và ông ý thức được rất rõ về những gì đang đến với ông.

7. Viết bởi Nguyễn Quang Lập gửi bác VDM – 23/03/2009, 23:33
Bây giờ mới phát hiện ra blog của bác ở vnweblogs, cứ tưởng bác chỉ có ở 360. Mà vào 360 bây giờ rất hay trục trặc nên em ngại. Hôm nọ theo cái nick của bác ở cái còm ở plus thì thấy nhà bỏ không. Em cũng rối việc, ít khi thăm bác được. Mong bác thứ lỗi.
chúc bác vui khỏe

8. Viết bởi duyman Gửi Bọ Lập – 24/03/2009, 03:45
Cám ơn Bọ Lập ghé thăm. Vẫn vô đọc bài của Bọ đều, nhưng ít để lại còm vì bên 360+ của Bọ phải login, thành ngại. Chúc Bọ luôn khỏe mạnh, có nhiều sáng tác hay để bạn bè cùng được thưởng thức.

10 thoughts on “Bài Giảng Cuối Cùng

  1. Thân gửi bác Mẫn,

    Rất cảm ơn bác đã dịch 1 cuốn sách hay và có ý nghĩa này. Cháu rất thích cuốn sách này. Bác có thể post lại các phần III, IV, V và VI ko ạ.

    Cháu cảm ơn bác rất nhiều

  2. Cháu thấy thật buồn khi Zaslow, đồng tác giả cuốn “The Last Lecture”, đã vừa ra đi trong một tai nạn xe hơi ở tuổi 53. Cuộc sống thật mong manh. Và những bài học của “Bài giảng cuối cùng” thật quý giá.

  3. http://edition.cnn.com/2012/03/04/opinion/greene-zaslow/
    Jeff Zaslow’s last lesson
    By Bob Greene, CNN Contributor
    March 4, 2012

    He did it because it was the right way to do a job. And it doesn’t matter what a person does for a living. It can be the lawyer who stays late to look up a few more citations of case law, to give his client the best possible chance. It can be the teacher who goes over the lesson plan one more time, adding something vital to it at midnight, even though the students or the school administrators will never be aware of the effort she has put in. It can be the factory worker who takes it upon himself to check the specifications a third and fourth time, wanting to be absolutely certain that the product will be as close to perfect as humanly possible.

    Does it always pay off, as Jeff’s 10 hours on the road paid off with “The Last Lecture”? Of course not. It hardly ever pays off that big. Most times, your boss, your colleagues, your own family will never know that you put in the extra effort when you didn’t have to.

    But you’ll know. That’s what counts. And when the day finally comes when you have your big success, when you get your big break, it won’t be because you made the extra effort once. It will be because you made the extra effort every time.

    Jeff did. And that’s the lesson I’d like to pass on for him.

    • Đọc qua review, thấy cuốn sách hay và bổ ích. Chú cám ơn và sẽ rất quan tâm tới gợi ý của cháu.

  4. Cháu chào chú Mẫn. Cháu tên là Phương – cựu sinh viên trường BK Hà nội và hiện giờ cháu đang làm Master tại Hàn. Cháu hôm nay viết đôi dòng để cám ơn cuốn sách bài giảng cuối cùng mà từ chú là nguồn cảm hứng để cháu định hướng con đường học của mình.
    Cháu hiện giờ đang làm Master về Virtual Reality tại trường Postech, Hàn Quốc. Cháu tin rằng tương lai không xa các trường tại Việt Nam sẽ có những hệ thống tương tự hỗ trợ cho việc học tập của các em nhỏ cũng như những nghiên cứu nâng cao.
    Cháu cám ơn chú nhiều lắm ạ! Mong chú mạnh khỏe và gia đình hạnh phúc và tiếp tục cống hiến hơn nữa cho nước nhà ạ!

    • Chào Phương,
      Chú xin lỗi đã chậm viết lại cho Phương. Chú thấy mừng vì ngày càng có nhiều bạn trẻ có chí phấn đấu bước vào con đường khoa học kỹ thuật và công nghệ, ngay trong lúc tình trạng giáo dục và đào tạo ở nước nhà còn chưa được thật tốt và một phần do đó mà nhiều bạn trẻ đã bỏ cuộc hoặc lao vào những con đường dễ dãi hơn. Chú cũng rất mừng vì cuốn sách chú dịch đã là nguồn cảm hứng cho Phương và một số bạn trẻ khác. Đó thực sự là mục đích chú dịch cuốn sách.
      Chúc Phương vui, khỏe, học được nhiều điều bổ ích cho công việc và cho cuộc sống trong thời gian lưu học tại Hàn Quốc bởi đó là một đất nước có nhiều điều tốt đáng để người Việt chúng ta học.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s